[BBC] Câu hát mẹ ru thuở nhỏ
“Câu hát Mẹ ru con thuở nhỏ
Có con sông bên lở bên bồi
Cho con nhớ bên bồi ai ở
Cho con thương bên lở ai chờ”
Mẹ…Hai tiếng thân thương đó mình cứ muốn gọi mãi thôi. Xa Mẹ, là nhớ Mẹ khôn nguôi. Là bữa cơm không ai hỏi mình ăn có ngon không. Là mỗi chiều đi làm về không ai hỏi mình hôm nay làm những gì, có mệt không. Là bước ra khỏi nhà không ai hỏi mình đi đâu, làm gì, với ai, mấy giờ về. Là mùa đông không ai nhắc mình nhớ mặc ấm, là mùa hè không ai mang cho mình ly nước mát lạnh giữa kỳ thi căng thẳng. Là không ai bảo mình dạo này mặt bớt mụn rồi đấy….
Mẹ nói nhiều, sự thật thì người Mẹ nào cũng nói nhiều với con của mình. Mẹ chê mình để kiểu tóc ngổ ngáo, không nữ tính. Mẹ nhắc con gái đi đứng lộn xộn, không thướt tha….Ôi, Mẹ có nhiều điều để chê trách con, mà sao con cứ muốn Mẹ chê mãi thôi :-)
Nhưng Mẹ cũng xì- tin và chiều con lắm cơ! Mẹ cùng làm áo đôi trên FB với con, Mẹ cùng đi chơi, đi shopping, đi ăn kem với con. Mẹ lại còn thường xuyên vào blog, FB để xem con làm gì, chơi với ai, “để hiểu bọn trẻ hơn”- Mẹ nói với bác hàng xóm như thế.
Mà khi con lớn lên, biết nghĩ, thì cũng biết rằng, Mẹ cũng giống như ai, cũng sẽ phải già đi….
Nhớ tới một bài thơ đã từng đọc:
Con yêu dấu, khi đến tuổi về già.
Cha mẹ không còn tươi như hoa
Mà nhăn nhó, mặt cau, mắt ướt.
Con sẽ thấy không còn vui như trước.
Nhưng cũng đừng cau có lại mẹ cha.
Vì khi xưa, con khóc óe vang nhà.
Mẹ cha vẫn vui tươi như hội.
Nếu cha mẹ tay run không cầm nổi.
Một tô cơm mà đánh đổ ra nhà.
Xin con đừng gắt mắng hạng người già.
Vì lúc bé, con vẫn thường rơi vãi.
Mẹ cha vẫn phải khom lưng nhặt lại.
Từng miếng cơm, chút thịt con làm văng.
Mẹ vừa cười vừa nhìn con lăng xăng.
Nghe con “xin lỗi” mà ấm lòng hơn Tết.
Nếu cha mẹ có nói nhiều, phát mệt.
Có những câu lảm nhảm, không đầu đuôi.
Con hãy nhớ năm xưa, nằm trong nôi
Mẹ kể mãi một chuyện xưa cổ tích
Cha cũng vậy, những khi con không thích,
Lên giường nằm để ngủ giấc hồn nhiên.
Cha kể đi kể lại chuyện ông Tiên.
Chuyện Tướng Cướp, Thạch Sanh, nhiều chuyện bịa.
Nếu cha mẹ rồi ít năng tắm rửa.
Con cũng đừng bịt mũi, dang xa.
Bởi khi xưa, mẹ phải gọi cả nhà.
Mới tắm được cho con một lát.
Con nghịch chơi, người dính đầy bụi cát.
Mực lấm lem, tay chân bẩn như ma.
Mẹ mới dội nước, con đã khóc la.
Không chịu tắm, không chịu vào bồn rửa.
Cha phải dỗ con hoài, con mới sửa.
Mãi lớn khôn, mới đi tắm một mình.
Nếu mẹ cha rồi không hiểu văn minh.
Máy móc mới đủ hình đủ kiểu.
Cũng đừng cười chê ông bà già hủ lậu.
Mà nên giảng cho cha mẹ cách dùng.
Vì năm con hai tuổi, cái gì cũng lạ lùng.
Cha mẹ phải cầm tay con, chỉ dẫn.
Rồi lớn lên, cha dậy con cẩn thận.
Đừng nghịch máy này, đừng đụng vật kia.
Cha giảng cho con từng chút, từng ly.
Cách mở radio, bật đèn, mở bếp, vặn tivi.
Con đã nở những nụ cười hạnh phúc
Nếu mẹ cha mà nhớ, quên tùy lúc.
Đừng cằn nhằn cha mẹ ngu khờ.
Biết bao lần con quên sách vở ở nhà.
Cha phải chạy như bay về nhà lấy.
Điều quan trọng là cha mẹ cần được thấy.
Dáng hình con quanh quẩn đâu đây
…….
Những hiểu biết về cuộc đời gian khó.
Những can đảm, chai lì, không biết sợ.
Để con thành người tài giỏi hôm nay.
Những bằng cấp mà con có trong tay.
Là kết quả của bao đêm mẹ khóc.
Là rụng rơi của bao nhiêu sợi tóc.
Của ngàn ngày đưa đón con đi.
Xin gửi đến mẹ thương yêu của con những lời chúc và cầu nguyện tốt đẹp nhất không chỉ vào ngày của Mẹ, mà cho tất cả những ngày tháng sắp tới và mãi mãi về sau.
Con của mẹ
Ngọc Anh.
Các tin khác
- [BusTour] 3 LÍ DO BẠN KHÔNG NÊN BỎ QUA BUS TOUR -
14-03-2011 - Hành trình tình nguyện -
20-01-2011 - Thế giới của sự tương phản -
10-01-2011 - IVC Reward 2 - Nơi tôn vinh đóng góp tích cực của các bạn -
07-01-2011 - Xmas đến -
27-12-2010